Thứ Bảy, 18 tháng 2, 2017

Nhớ Em Nhiều

Nhớ em nhiều

Yêu dấu hỡi nhớ em nhiều lắm
Tình trao em đằm thắm thiết tha
Tình yêu đẹp tựa như hoa
Nồng nàn hương sắc, mặn mà yêu thương

Nguyện bên em, thiên đường tình ái
Mình bên nhau, thắm mãi không mờ
Tình yêu, anh mãi mãi mộng mơ
Hôn em, như sóng hôn bờ ngàn năm...

Em đẹp tựa,trăng rằm bát ngát
Đẹp dịu dàng, tắm mát hồn anh
Tình ta đẹp tựa bức tranh
Thiên nhiên tô điểm, dệt thành tình yêu

Anh đứng dưới trời chiều biển hát
Gió rì rào khao khát yêu đương
Gửi em trăm nhớ ngàn thương
Trao em, trao cả thiên đường tình yêu.

ST...!

Ảnh chỉ mang tính chất minh họa

Chủ Nhật, 27 tháng 11, 2016

Chuyện Tình Của Gió Và Lá


Khi tôi chuyển công tác tới một dự án tầm cỡ quốc tế khoảng một năm,lần đầu tiên tôi gặp cô ấy
trong bàn tiệc rượu  bè,một cô gái nhỏ nhắn hay cười duyên dáng dễ gần,trong suốt bữa tiệc mỗi khi cô ấy nói chuyện, tôi lại tcùng bạnhấy cô ấy nở nụ cười duyên dáng rạng rỡ. Tôi rót một ly rượu vang nhỏ mời người đẹp nâng ly.
Cô gái nhanh nhẹn đáp lời em không dám nhận lời khen của anh đâu bởi vì em đâu phải người đẹp,Cô lại nở nụ cười làm xao xuyến lòng người và nói,ngày xưa em còn đang học bạn em thường gọi em là chiếc lá vì em mảnh ghảnh gầy khô à!
Tôi đáp lời cô, đúng em là chiếc lá,nhưng không phải lá khô mà em là chiếc lá xanh tươi đầy sức sống mà bao chàng trai đang mơ ước có được chiếc lá che mát thân cây cho mình..!
Dạ em cũng đã chọn cho mình một cây để dựa dẫm rồi anh ạ..!
Tôi nói lá chọn cây nhưng cây chưa đón lá,cây chưa sẵn sàng truyền nhựa cho lá xanh tươi phải không???
Cô ngồi im lặng đôi mắt đăm chiêu.!
Thì ra cô đang thầm yêu một chàng kỹ sư giỏi giang to cao đẹp trai nữa cô hy vọng người đó là thân cây để lá dựa dẫm mỗi ngày.!
Tôi đi ngang qua cô ấy và cười. Tôi liền soạn một tin nhắn cho cô ấy.
Tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn em đi..!
Một thoáng ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi cười rồi nhắn lại.

“Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu”.

“Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề. Nó bởi vì chiếc lá không muốn rời khỏi cây”.

Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận những món quà và những cuộc điện thoại của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phải là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi. Trong vòng 4 tháng, tôi đã công khai tình cảm của mình với cô ấy không dưới 20 lần. Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hi vọng, hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi.
Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. Tôi hỏi cô ấy: “Em đang làm gì vậy, sao em ko nói gì hết?”; Cô ấy nói: “Đầu của em đau lắm”; “Hả?”; “Đầu em đau lắm”. Cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy, khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô ấy vào lòng… và từ hôm đó… chúng tôi hẹn hò với nhau.

Vậy lá rời cây là vì gió cuốn đi… hay vì cây đã không sẵn sàng giữ lá lại


KT...!




Thứ Năm, 20 tháng 10, 2016

Đơn Phương Tình Em

Anh hỡi anh...!Em muốn nói đôi điều
Yêu  đơn phương thương thầm là thế đó
Trái tim em đã bao năm khắc khổ
Yêu thương người, người có biết hay không

Xa bao ngày, mà cứ ngỡ tròn năm
Nay anh về, Vui bên tình thương mới
Bận lòng chi nơi phương trời diệu vợi
Có một tâm hồn vừa chết lịm. hôm qua !


KT...!

Chủ Nhật, 16 tháng 10, 2016

Chuyện Của Bạn Tôi

Câu chuyện có thật của bạn tôi

Khiếp! Anh thề độc thế...!
Lần sau, thề cái gì thì thề, nhưng cấm không được lôi cái đó ra thề, nhỡ nó thành sự thật thì em còn lý do gì để sống trên đời nữa đây?

 Mà anh ơi...!Lòng tin có giá anh ạ...!

Vợ gục đầu vào vai tôi, giọng nũng nịu:

– Anh có yêu em không?

– Hỏi vớ vẩn thật! Không yêu em thì anh còn lý do gì để sống trên đời này?

– Anh đã bao giờ phản bội em chưa?

– Chưa! Anh đâu có ngu đến mức tự hủy hoại cuộc sống của mình!

– Anh thề đi!

– Anh thề, nếu anh mà phản bội em thì anh sẽ bị liệt dương!

– Khiếp! Anh thề độc thế! Lần sau, thề cái gì thì thề, nhưng cấm không được lôi cái đó ra thề, nhỡ nó thành sự thật thì em còn lý do gì để sống trên đời nữa đây...!

Mà anh ơi…

– Sao em?

– Em xin lỗi vì lâu nay đã nghi ngờ anh! Đừng giận em nhé!

– Anh sao giận em được! Có giận thì anh giận bản thân mình chứ, vì dù là anh chưa bao giờ làm gì phản bội em, nhưng để em phải nghi ngờ, dù chỉ là một chút xíu thôi, ấy cũng vẫn là lỗi của anh!

– Giờ thì em tin anh rồi! Sẽ không bao giờ em nghi ngờ gì anh nữa!

– Em thề đi!

– Em thề, nếu em mà còn nghi ngờ anh thì em sẽ bị liệt…!

– Khiếp! Lần sau, thề cái gì thì thề, nhưng cấm không được lôi cái đó ra thề, vì nó vớ vẩn bỏ xừ. Bấy lâu nay, anh có thấy nó động đậy bao giờ đâu mà em lại thề cho nó bị liệt!

Đôi lúc, tôi cứ tự hỏi mình rằng, có phải tôi đã mất tiền oan cho lão thầy bói tên hoàng ấy? Bởi lão ta đâu có tài năng gì đâu, chỉ là lừa bịp thôi mà.!
Nhưng nghĩ lại thì cũng không hẳn là mất tiền oan,và cũng coi như số tiền ấy tôi dùng để mua lấy sự tin tưởng của vợ dành cho tôi, để mua lấy hạnh phúc gia đình.
Với tôi, hạnh phúc gia đình là thứ quý giá lắm, bỏ chút tiền ấy ra để mua kể cũng đáng, thậm chí là quá đáng...!


KT...!

P/S Nội dung câu chuyện khi viết tôi có thêm chút mắm muối cho câu chuyện thêm phần hấp dẫn
Bạn tôi ơi vào đọc nhé chúc hai bạn HP ấm áp bên nhau cùng nhau chăm sóc gia đình nhỏ nhé...!




Em Trả Anh Về

Em trả anh về với người năm xưa
Quán lá lưa thưa trái tim hoang vắng
Em trả anh về với khoảng trời yên lặng
Một thời gian dài vụng dại đơn phương

Em trả anh về với niềm yêu thương
Dẫu biết tim em mang tình anh trong đó
Dẫu em biết anh là người của gió
Nên trả anh về với gió của ngày xưa

Tình đơn phương nói sao hết cho vừa
Đau đớn lắm niềm riêng trong ký ức
Nay em trả anh về với đời chân thật
Quãng đường dài mê mệt với đơn phương

Em trả anh về với bạn đời thân thương
Gói trọn trong tim niềm riêng thương nhớ
Em mong anh chàng trai người của gió
Sẽ ngừng bay nơi xóm nhỏ yên bình...!


KT...! 10/17/2016