Ngồi ngắm trăng thanh cảnh mỹ miều
Thơ tình thổ thức,lỗi đăm chiêu
Nhấp chén trà sen,vần thêm điệu
Thả hồn mơ mộng,ánh trăng phiêu
Khúc hát tình thơ,buổi xế chiều
Đẹp lòng cô nữ biết bao nhiêu
Thánh thót thơ ca,mộng mơ nhiều
Hương trà mời khách thêm vần điệu
Thả lỏng thân gầy, bóng cô liêu
Lung linh trăng sáng,ánh nguyệt kiều
Trăng ngà soi bóng hình thiếu nữ
Dưới ánh trăng thanh,đẹp mỹ miều
KT..!
Chủ Nhật, 28 tháng 4, 2013
Đò Tình Sang Sông
Đò tình nay đã sang sông
Bỏ bến xưa cũ chông chênh nỗi niềm
Tâm hồn vô định hư không
Bến nay chống văng nỗi niềm thương đau
Buồn thay sông nước cô liêu
Niềm đau sót ấy nén vào trong tim
Đôi khi nhớ để mà quên
Sao đò lỡ bỏ bến tình mà đi
Ngày xưa gặp gỡ mần chi
Mà nay ta phải chia ly đôi đường
Tình ta bạc bẽo hư không
Buồn đau ly biệt giữa chừng nàng ơi
tình ta như áng mây trôi
không duyên không phận nên tình phôi pha
Cho lòng tôi lắm xót xa
Âu sầu đau khổ tim ta nát nhừ
Dẫu tôi biết em đang vui bên tình mới
Miêng em cười xé nát trái tim tôi
Cố quên em tôi đơn côi trên bãi biển
hoàng hôn về sâu thẳm trái tim buồn
KT
Thứ Tư, 24 tháng 4, 2013
Đẫm lệ Tình Sấu
Ai đem khơi dậy nỗi buồn
Làm tim đau nhói nỗi buồn ngày sưa
Nỗi buồn ta cố quên đi
Nào đâu đêm lại thêm sầu chứa chan
Đêm nay nỗi nhớ miên man
Sao nàng lại nỡ phũ phàng tình tôi
Lòng người bạc trắng như vôi
Lời thề nàng đã quên rồi còn đâu?
Tình ta nay đã nhạt màu
Vết thương tình ái,dâng tràn nỗi đau
Gời đây ôm nỗi hận sầu
Mắt buồn đẫm lệ,giọt rơi âm thầm
Lòng đau thắt quặn con tim
Đoạ đày long thể cô đơn quãng đời
Đắng cay số phận người ơi...!
Cô liêu sầu hận tàn phai giữa dòng
KT
Đêm nay nỗi nhớ miên man
Sao nàng lại nỡ phũ phàng tình tôi
Lòng người bạc trắng như vôi
Lời thề nàng đã quên rồi còn đâu?
Tình ta nay đã nhạt màu
Vết thương tình ái,dâng tràn nỗi đau
Gời đây ôm nỗi hận sầu
Mắt buồn đẫm lệ,giọt rơi âm thầm
Lòng đau thắt quặn con tim
Đoạ đày long thể cô đơn quãng đời
Đắng cay số phận người ơi...!
Cô liêu sầu hận tàn phai giữa dòng
KT
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


